Trump tranh đấu để giữ một công việc mà ông chẳng còn thiết tha

Translated from The Washington PostTrump fights to keep a job he shows no interest in performing


Max Boot, ngày 16 tháng 11, 2020

Tổng thống Trump thay gậy trong một trận đấu ở Câu lạc bộ golf Trump ở Sterling hôm Chủ nhật. (Ảnh của Joshua Roberts/Reuters)


Hãy tưởng tượng, vào tháng Mười Một năm 1942, Tổng thống Franklin D.Roosevelt quyết định rời khỏi Đệ nhị Thế chiến bởi kết quả không khả quan như ông mong đợi. Hãy tưởng tượng ông ấy giấu mình trong Phòng Bầu dục, nghe đài cả ngày, cười cợt khi nghe “Fibber McGee and Molly” và chửi rủa chương trình mới của Walter Winchell. Hãy tưởng tượng, nếu như, thay vì tham dự các buổi họp với các tướng lĩnh quân đội, ông dành thời gian để thanh trừng quan chức chính phủ, những người không trung thành với Thỏa thuận mới (New Dealers) và gào thét về những gian lận xảy ra trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ (một chiến thắng lớn cho Đảng Cộng hòa).


Đó chính là những gì chúng ta trải qua ngày nay với Tổng thống Trump và đại dịch coronavirus. Một triệu ca nhiễm mới đã được ghi nhận ở Hoa Kỳ tuần trước. Chỉ nội trong thứ Bảy, chúng ta đã mất đi 1,300 công dân - tương đương với ba vụ rơi máy bay Boeing 747. Đặt bi kịch của chúng ta vào góc độ xem xét như nhà kinh tế học Jeremy Horpedahl chỉ ra, South Dakota (dân số 885,000) có số ca tử vong vì Covid-19 cao gấp 25% Hàn Quốc (dân số 51 triệu). Cứ theo đà này, tính từ ngày 1 tháng Ba, Hoa Kỳ đã và sẽ mất đi khoảng 440,000 nhân mạng, hơn cả số người tử trận trong Đệ nhị Thế chiến.


Vậy mà thay vì đứng lên chèo chống đất nước qua cơn khủng hoảng, Trump chọn chơi golf, nuôi dưỡng mối hận thù của mình và cố gắng đảo ngược kết quả của cuộc bầu cử. Theo báo cáo của tờ Post, “tổng thống đã không tham dự bất cứ một buổi họp nào liên quan đến lực lượng đặc nhiệm đối phó coronavirus ‘ít nhất là trong năm tháng,’” “không còn thường xuyên được thông báo về tình hình đại dịch từ đội ngũ y bác sĩ,” “hiếm khi đọc báo cáo mỗi ngày về coronavirus” do các nhân viên soạn thảo và “đã ngừng chủ động ứng phó với đại dịch chết người.”


Deborah Birx, điều phối viên ứng phó với coronavirus của Nhà Trắng, đã yêu cầu ông Trump kêu gọi giảm việc ăn uống trực tiếp tại các nhà hàng và quán bar. Anthony S. Fauci, Giám đốc Viện Quốc gia về Dị ứng và Bệnh truyền nhiễm, đã yêu cầu tổng thống nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đeo khẩu trang và để các quan chức y tế làm việc với nhóm chuyển tiếp của Biden. Trump đơn giản là đã phớt lờ những yêu cầu cần thiết khẩn cấp này.


Giờ đây, tân tổng thống đắc cử Joe Biden sẽ phải là người thúc giục việc đeo khẩu trang. Nhưng có vẻ như những kẻ cuồng tín sùng Trump sẽ bỏ qua những lời ông ấy nói. Hãy tưởng tượng tổng thống đã có thể làm tốt đến mức nào nếu ông ta quở trách những lời phát biểu nguy hiểm của dân biểu mới đắc cử Marjorie Taylor Greene (R-Ga.). Người ủng hộ QAnon này vừa tweet rằng “bắt đeo khẩu trang là áp bức”: “Ở Georgia, chúng tôi tập thể dục, mua sắm, đến nhà hàng, đi làm và đi học mà không đeo khẩu trang. Cơ thể của tôi, sự lựa chọn của tôi.” Điều này giống như nói rằng tín hiệu đèn giao thông, thắt dây an toàn và luật cấm lái xe trong khi say là áp chế: “Xe của tôi, lựa chọn của tôi”. Tuy nhiên, Trump lại chọn im lặng, cho dù các nhà khoa học ước tính rằng việc phổ biến đeo khẩu trang toàn dân có thể cứu sống 130.000 người vào cuối tháng Hai.


Trump phớt là các nhà khoa học như cái cách ông phớt lờ đội ngũ kinh tế học. Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Jerome Powell tiếp tục cảnh báo rằng bắt buộc phải thông qua một dự luật kích thích mới để tạo động lực cho nền kinh tế, vốn có khả năng chững lại dưới sức nặng của những đợt đóng cửa mới. “Vài tháng tới có thể là một thử thách,” Powell phát biểu hôm thứ Năm, mặc dù có tin tức đầy hứa hẹn về vaccine.


Tuy nhiên, hy vọng về một gói kích thích kinh tế từ Quốc hội sắp mãn nhiệm đang ngày một phai nhạt, khi mà Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa đang có những bất đồng không thể cứu vãn. Các lãnh đạo Đảng Dân chủ yêu cầu ít nhất 2,4 nghìn tỷ đô la, trong khi Lãnh đạo Đa số Thượng viện Mitch McConnell (R-Ky.) lại chỉ muốn chi ra 500 tỷ đô la. Đây là kiểu bế tắc mà quyền lãnh đạo của tổng thống - kể cả là một tổng thống sắp mãn nhiệm - có thể tạo ra sự khác biệt trong việc buộc đảng Cộng hòa thương lượng một cách thiện chí, trong khi tổng thống đắc cử gây áp lực cho đảng Dân chủ để làm điều tương tự.


Tổng thống Trump đổ lỗi cho Chủ tịch Hạ viện Nancy Pelosi (D-Calif.) về sự chậm trễ thông qua gói kích thích, tuyên bố sẽ có thêm một gói khác sau cuộc bầu cử ngày 3 tháng Mười Một.


Nhưng Trump đang thiếu hành động trong các cuộc đàm phán gói kích thích kinh tế, tương tự như cách ông vắng mặt tại các phiên họp chiến lược để chống lại đại dịch. Vào ngày 27 tháng 10, ông hứa: “Sau cuộc bầu cử, chúng ta sẽ nhận được gói kích thích tốt nhất mà bạn từng thấy”. Nhưng ông ấy chẳng làm gì để thực hiện lời hứa của mình ngoài việc đơn độc đăng tweet vào thứ Bảy yêu cầu Quốc hội thông qua “Dự luật cứu trợ Covid” - “Hãy hoàn thành!” Nhưng chỉ đăng tweet không thôi thì không thể thay thế cho việc lập pháp.


Có vẻ như hành động tập trung những ngày cuối cùng của Trump là thay thế những quan chức cạnh tranh, thế vào là những kẻ trung thành thậm chí còn không đạt tiêu chuẩn. Một cuộc thanh trừng do cựu “đại diện” 30 tuổi của ông cầm đầu đã chĩa mũi dùi về những người đứng đầu tại Bộ Quốc phòng, Cục An ninh Nội địa, Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ, Bộ Năng lượng và thậm chí tại Cơ quan Khí quyển và Đại dương Quốc gia - nơi mà một kẻ từ chối tin vào biến đối khí hậu đã được giao phụ trách Chương trình Nghiên cứu Thay đổi Toàn cầu của Hoa Kỳ. Những nhân sự thất thường này chỉ đơn giản là làm tăng tính dễ bị tổn thương của Hoa Kỳ trong khi Trump vẫn từ chối làm việc với nhóm chuyển tiếp của Biden.


Thực ra có thể Trump gây ít tổn thất hơn nếu mục đích của ông ta là phá hoại chính phủ Mỹ. Thực tế, tôi không tin là ông ấy thiêu trụi mọi thứ trên đường của mình để trừng phạt người dân Mỹ vì đã từ chối ông. Ông ấy chỉ là đang cố cứu vãn cái tôi, và như mọi khi, không hề chú ý đến tiền căn hậu quả. Nhưng nó có thể sẽ khác rất nhiều nếu ông cố tình. Tại sao ông ta lại cố gắng chiến đấu để bám giữ công việc mà mình không còn tha thiết đến? Bây giờ ông ấy nên từ chức và để Phó Tổng thống Pence có cơ hội điều hành bộ máy trong những ngày rối ren này.


Người dịch: Duong Nguyen

Biên tập: Diễm

Subscribe to Our Newsletter

1024px-Vox_logo.svg.png