Phong Trào Black Lives Matter (Mạng Sống Người Da Đen Quan Trọng) Đang Chiến Thắng

Updated: Jun 17, 2020

Các nhà hoạt động cho thấy sự tàn bạo của cảnh sát thật sự lan tỏa. Cảnh sát đã làm rõ điều đó.


Farhad Manjoo, ngày 10 tháng 06, 2020


Translated from the New York Times article Black Lives Matter Is Winning.

Những người biểu tình ở Minneapolis đã tuần hành vào thứ Sáu tuần trước để phản đối việc giết ông George Floyd. Hình ảnh bởi Victor J. Blue từ tờ The New York Times


Thật tuyệt vời phải không, khi rất nhiều người cứ tiếp tục đến và thể hiện sự ủng hộ? Ngày qua ngày, đêm này qua đêm khác, ở hàng chục thành phố, dũng cảm chống lại một loại virus chết người và sự trả thù tàn bạo, họ tiếp tục đứng chật cứng đường phố, đòi hỏi sự bình đẳng và công bằng - và cuối cùng, thúc đẩy sự thay đổi thực sự.


Việc này xảy ra như thế nào? Làm thế nào mà phong trào Black Lives Matter, một phong trào chỉ được biết bằng hashtag mạng xã hội được xây dựng trong bao nhiêu năm nay, đưa nước Mỹ đến một bước ngoặt như hiện tại?


Tôi có một lý thuyết: Các cuộc biểu tình bùng nổ về quy mô và cường độ thế này vì nạn cảnh sát bạo hành dường như đã miêu tả chính xác những lập luận mà phong trào Black Lives Matter đưa ra trên trực tuyến từ năm 2013.


Trong hai tuần qua, cách cảnh sát phản ứng với phong trào thật mất phương hướng và đã được chứng minh khá rõ ràng và kỹ lưỡng đến mức không thể giúp gì ngoài việc tiếp thêm tinh thần cho các cuộc biểu tình. Dư luận Mỹ có thể đã ủng hộ Black Lives Matter hẳn rồi.


Bởi “Cảnh sát,” có nghĩa là không chỉ là cảnh sát tiểu bang và thành phố trên khắp đất nước, mà còn là các sĩ quan liên bang từ nhiều cơ quan khác nhau đã đàn áp những người biểu tình trước Nhà Trắng, cũng như những người ủng hộ và chính trị gia ủng hộ họ, từ các cảnh sát trưởng để thị trưởng cho tổng chưởng lý và chính tổng thống.

Phong trào Black Lives Matter nhằm mục đích làm nổi bật chiều sâu của sự tàn bạo, bất công và vô trách nhiệm trong xã hội Mỹ, đặc biệt trong thực thi pháp luật, đối với người da đen. Nhiều người biểu tình đã kêu gọi sự chú ý đến vũ lực không được kiểm soát của cảnh sát, vũ khí quân sự của họ và việc sử dụng nó một cách thất thường. Cảnh sát muốn nhấn mạnh rằng vấn đề trị an ở Mỹ còn hơn cả các cá nhân sĩ quan xấu; vấn đề là một nền văn hóa bảo vệ những người làm sai, dung túng cho cái sai lầm đó, thưởng cho lòng trung thành mù quáng và chống lại các thay đổi cấp tiến một cách quyết liệt. Sâu xa hơn, đó là một nền văn hóa pháp luật không xem mạng sống người da đen đáng được bảo vệ.

Và cảnh sát làm gì? Họ đã trả lời bằng một màn thể hiện sức mạnh có tổ chức, vũ lực không được kiểm soát - trên ống kính máy ảnh, mà nhiều người Mỹ không thể quên.

Để hiểu lý do tại sao thời điểm này có thể thúc đẩy các thay đổi cả hệ thống, đáng để đưa các cuộc biểu tình mới nhất vào một bối cảnh lớn hơn. Đối với tôi, hai tuần qua đã cảm thấy một tiếng vang của khoảnh khắc đó vào cuối năm 2017, sau khi tờ New York Times và The New Yorker tiết lộ lịch sử tấn công tình dục của Harvey Weinstein. Vào thời điểm đó, #MeToo, như một tiếng kêu gọi trực tuyến chống lại lạm dụng và quấy rối tình dục, đã hơn một thập kỷ. Câu chuyện Weinstein đã không tạo ra phong trào đó, như các video về cái chết của George Floyd dưới tay cảnh sát thành phố Minneapolis không tạo ra Black Lives Matter.


Các sĩ quan cảnh sát đối đầu với người biểu tình vì vi phạm lệnh giới nghiêm trong cuộc biểu tình ở Brooklyn vào thứ Tư tuần trước. Hình ảnh bởi Amr Alfiky từ tờ The New York Times


Thay vào đó, tin về Weinstein đã phá vỡ con đập. Kể từ đó, phong trào #MeToo tiếp tục phát triển xã hội như một cuộc cách mạng.

Cảm giác như con đập đang vỡ một lần nữa.

Phong trào đằng sau khẩu hiệu Black Lives Matter đưa người ta xuống đường trước đây - nhưng không ở quy mô hay cường độ này. Và không phải với những kết quả này. Liên đoàn bóng bầu dục quốc gia đã từng là một đối thủ với phong trào; bây giờ lại chấp nhận phong trào, mặc dù vẫn chưa xin lỗi hoặc ký kết hợp đồng với Colin Kaepernick, người danh thủ đầu tiên quỳ xuống phản đối sự tàn bạo của cảnh sát.

Các chính trị gia ở mọi cấp đang tuyên bố sự ủng hộ mới, và ngay trước mắt chúng tôi, cửa sổ Đảo Ngược của bài diễn văn chấp nhận về cải cách cảnh sát đã chuyển thành các thuật ngữ như “phi quân sự hóa,” “cắt giảm kinh phí” và “xóa bỏ.”

Không rõ chính trị sẽ đi bao xa, nhưng những thay đổi cho đến nay rất đáng kể. Chưa bao giờ trong lịch sử bỏ phiếu cận đại, đất nước này đã thể hiện sự đồng thuận rộng rãi như vậy khi nhận định về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc trong các chính sách, và trong xã hội nói chung, như The New York Times đưa tin tuần trước.

Quan trọng hơn, chúng ta không còn chỉ nói về việc áp đặt các giới hạn mới về cách cảnh sát có thể hoạt động. Cuối cùng chúng ta cũng hỏi những câu hỏi chính trị thực chất hơn: Vai trò nào nên dành cho cảnh sát ở các thành phố của chúng ta, và vai trò nào sẽ được phục vụ tốt hơn bằng cách thuê thêm giáo viên, nhân viên xã hội hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần?

Ở Los Angeles, nơi các nhà lãnh đạo cánh tả và hữu cung cấp các khoản ngân sách cho cảnh sát từ lâu, thị trưởng hiện đã đề xuất chi thêm 250 triệu đô la cho các dịch vụ xã hội và giảm 150 triệu đô la cho việc cảnh sát trị an. Tuần trước, thị trưởng của New York, Bill de Blasio, đã chống lại việc cắt giảm ngân sách cảnh sát trị giá 6 tỷ đô la; vào Chủ nhật, ông hứa sẽ cắt giảm trong tương lai. Và tại Minneapolis, phần lớn các thành viên Hội đồng Thành phố đã cam kết sẽ tháo dỡ sở cảnh sát thành phố.


Nguyên nhân gần đây nhất của các cuộc biểu tình là nỗi kinh hoàng sau cái chết của George Floyd. Nhưng chúng ta từng xem các video cảnh sát giết người da đen trước đây và các hành vi này hiếm khi dẫn đến việc truy tố hình sự, chứ đừng nói đến tạo ra các biến động xã hội rộng lớn.

Những gì đang xảy ra bây giờ là hơn cả vấn đề trong video đó. Cũng giống như, sau khi câu chuyện Weinstein tan vỡ, khi những phụ nữ đưa ra quá nhiều câu chuyện từng bị bỏ qua, những gì chúng ta đã thấy trong hai tuần qua là những bằng chứng rất mạnh mẽ để không còn kết luận rằng vấn đề chỉ nằm trong những trường hợp cá nhân.

Bằng chứng về sự tàn bạo của cảnh sát đã diễn ra quá nhiều cho đến khi các vị dân cử không thể dung túng được nữa. Họ không còn dễ dàng đầu hàng các công đoàn cảnh sát để đổi lấy sự hỗ trợ của cảnh sát trong chính trị; bây giờ khi vấn đề dung túng hành vi sai trái của cảnh sát trở thành một trách nhiệm cho giới chính trị, có lẽ một điều gì đó sẽ thay đổi.

Alex Vitale, nhà xã hội học và là tác giả của cuốn “The End of Policing,” ông tranh luận về việc tháo dỡ chính sách dùng cảnh sát để trị an của Mỹ, nói với tôi rằng ông có hy vọng về sự thay đổi cấu trúc bởi vì các nhà tổ chức đã đặt nền móng rồi. Lý do cho sự lạc quan của tôi là trước khi biến cố Minneapolis xảy ra, đã có hàng chục chiến dịch thay đổi ngân sách cho ngành cảnh sát, ông nói. Vì vậy, đó là lý do tại sao nhu cầu đó xuất hiện rất nhanh - mọi người đã thực hiện công việc đó.

Vitale cũng đề xuất rằng phong trào này có thể tồn tại vĩnh viễn, rằng những gì đang diễn ra đã phá vỡ 'bộ giáp ý thức hệ' chính trị ở Mỹ.

Tôi tin anh ấy nói đúng.


Các sĩ quan cảnh sát đang chờ đối mặt với các thành viên của Phong trào ngày 12 tháng 12 ở Brooklyn vào ngày 1 tháng Sáu. Hình ảnh bởi Anthony Geathers từ tờ The New York Times.

Subscribe to Our Newsletter

1024px-Vox_logo.svg.png