Nếu đàn ông cần tới phá thai...

Translated from The New York Times's article If Men Needed the Abortions …


By Charles M. Blow, on 02-10-2021, 13:00:00

Ngày 28 tháng 9, trước Ủy ban Cải cách và Giám sát, ba phụ nữ da màu - thành viên thường trực Quốc hội - đã trình bày về trải nghiệm nạo phá thai của bản thân, đồng thời chia sẻ những dị nghị họ đã gặp phải. Tại phiên điều trần với tên gọi “Tình huống cấp bách: Xem xét nhu cầu bảo vệ và nhân rộng quyền cùng cơ hội tiếp cận phá thai tại Hoa Kỳ,” cả ba người đã chia sẻ vô cùng chân thành về lựa chọn của mình. Dân biểu Cori Bush, thành viên đảng Dân chủ từ tiểu bang Missouri, tóm tắt về trải nghiệm pha thai năm 17 tuổi của mình: “Tôi bị cưỡng hiếp, tôi mang thai, và tôi lựa chọn bỏ thai.” Cô kể rằng dịch vụ tư vấn trước thủ tục đã coi nhẹ và gạt đi ý kiến của cô. Chuyên gia còn nói “rằng nếu tôi giữ đứa bé lại thì nó sẽ 'khó sống' vì bào thai vốn đã thiếu dinh dưỡng và gầy gò, và tôi sẽ chỉ có thể sống dựa vào phiếu ăn và trợ cấp." Tiếp theo, như New York Times đã đưa tin, là câu chuyện của Dân biểu Dân chủ Pramila Jayapal từ Washington. Cô chọn giải pháp này “khi còn là một người mẹ trẻ phải chăm sóc đứa con ốm yếu và đang chật vật vượt qua giai đoạn trầm cảm sau sinh nặng nề tới mức từng khiến cô muốn tự sát. Bác sĩ khuyến cáo rằng mang bầu lần thứ hai có thể đưa cả mẹ và thai nhi vào tình trạng vô cùng nguy hiểm.”

Còn Dân biểu Dân chủ của California Barbara Lee thuật lại quá trình “đi cửa sau" tại Mexico trước khi luật nạo phá thai được thông qua tại Hoa Kỳ. Phiên điều trần diễn ra trong bối cảnh Quốc hội đang xem xét việc đưa phán quyết Roe v. Wade thành đạo luật để bảo vệ quyền nạo phá thai khỏi sức ép của đảng Cộng hòa. Tuy nhiên, với tôi, sức mạnh của những câu chuyện này mang một ý nghĩa khác: một lần nữa, ta lại thấy được sự khó khăn của người phụ nữ khi đưa ra quyết định, cũng như mức độ lộng hành của những người tự cho mình quyền can thiệp vào quyết định ấy.

Điều này đặc biệt đúng với đàn ông, những người chưa và sẽ không bao giờ cần đưa ra quyết định. Phải lắng nghe góc nhìn từ những người phụ nữ này thì ta mới có thể thấu hiểu được. Ở một góc độ, nạo phá thai chạm tới giá trị cốt lõi của nhân loại, khiến ta trăn trở về việc khi nào một quả trứng đã thụ tinh được tính là con người. Nếu câu trả lời của bạn là ngay từ giai đoạn rụng trứng thì việc phá thai là hoàn toàn sai trái, vì hành động này đồng nghĩa với việc giết chết một sinh linh. Nhưng liệu một nhúm tế bào có thật sự là một đứa trẻ? Những cuộc tranh luận này sẽ nhanh chóng chuyển hướng sang quan điểm triết học và tôn giáo. Từ năm 1973, phán quyết Roe v. Wade đã bảo vệ quyền phá thai của phụ nữ trước khi một bào thai đủ khả năng sống sót ngoài tử cung, tức tầm 24 tuần kể từ ngày mang thai.

Nhưng giờ đây, tới cả điều này cũng đang bị chỉ trích.

Tôi lắng nghe từng lời khai của ba người phụ nữ ấy với sự khiêm nhường khôn xiết, từ vị trí của người đứng ngoài, với đặc quyền của một cơ thể không có chức năng này. Khả năng mang trong mình một sinh linh và đưa sinh linh đó vào đời là sức mạnh phi thường, đồng thời là món quà. Nhưng với một số người ở thời điểm mang bầu, trọng trách này đơn giản là không phù hợp. Chính ở thời điểm này, cơ thể họ trở thành một chiến trường. Tại giai đoạn nào của thai kỳ mà họ còn làm chủ cơ thể và đâu là điểm mà họ trở thành một nguồn cung cho “con người" đang nằm trong cơ thể mình? Lúc nào họ không còn được lựa chọn?

Khả năng sống sót chính là căn cứ hợp pháp nhất, dù quan điểm của bạn là gì. Chúng ta cũng phải nhớ tới nỗi tủi nhục mà những người phụ nữ từng phá thai đã nêu lên, kể cả nếu hiện tại họ đã vượt qua điều đó. Vì sao họ phải xấu hổ vì một quyết định chẳng hề dễ dàng như vậy? Họ không cần sự phán xét của xã hội khi vẫn còn nhiều vấn đề khác phải lo.

Những tháng đầu sau rụng trứng, khi người phụ nữ biết chắc rằng mình đã mang thai và bào thai vẫn đang thành hình, cô ấy nên được toàn quyền quyết định về cơ thể, sức khỏe và tương lai của bản thân. Đây không phải việc cần cộng đồng chấp thuận hay trái với luật pháp.

Đạo luật được thông qua tại tiểu bang Texas cấm hầu hết các hình thức phá thai sau sáu tuần đầu của thai kỳ, trước khi nhiều phụ nữ biết được mình đã có bầu, là một hành động tắc trách và xúc phạm. Đạo luật đã cho phép tiểu bang - và cả những ủy viên dân phòng - chặn giữa phụ nữ và bác sĩ của mình. Nước Mỹ có vẻ như đang ở một thời điểm đầy hiểm nguy, như tình hình phán quyết Roe w. Wade bỗng dưng bị đe dọa nghiêm trọng hơn bất cứ lúc nào trong thời gian gần đây. Chúng ta dường như đang sắp đẩy phụ nữ về thời xưa và vào đường cùng. Chúng ta dường như sẽ lại đi trên vết xe đổ của việc phạm pháp hóa lựa chọn. Nếu đàn ông có thể mang thai thì điều này sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Cánh mày râu sẽ không bao giờ ngồi yên. Phụ nữ cũng vậy.

Người dịch: Phuong Dang

Biên tập: Ren Dinh & Bảo Trân