Kamala làm nên lịch sử với một quyền lực trầm lặng và thanh tú

Updated: Nov 9

Translated from Washington Post article Kamala Harris made history with quiet, exquisite power


Robin Givhan, ngày 7 tháng 11, 2020


Lịch sử đã được làm nên trong suốt quãng thời gian đó.


Nó đến không phải như một cú shock với hệ thống. Hệ thống này, thú thật, đã trở nên tê liệt. Thay vào đó, khoảnh khắc ấy lại là một sự khuây khoả lẳng lặng. Một sự giải phóng. Những giọt nước mặt bị chôn vùi sâu thẳm quá lâu, cho đến khi chúng phải trồi lên một cách chậm rãi và thầm lặng.


Từ ngày ứng cử viên tổng thống Dân chủ Joe Biden mời Thượng Nghị sĩ Kamala D. Harris (D-California) tham gia liên danh, đất nước này đã biết trước rằng bà có thể là người phụ nữ da Đen và người Mỹ gốc Á châu đầu tiên trở thành phó tổng thống. Và dù vậy, thực tế của ý nghĩa của điều này, hoặc biểu tượng của nó, có vẻ đã chìm vào phông cảnh của một cuộc đua tranh cử bị chi phối bởi một đại dịch hoành hành, một tổng thống chỉ biết đối xử những cuộc tranh biện như một trận đấu vật, và những hậu quả không lường được từ quyết định của phe Dân chủ để chuyển sang gây quỹ online và các cuộc mít tinh ngồi trong xe.


Lịch sử không hẳn là đã bị quên lãng. Nhưng Chúa tôi, có quá nhiều xao lãng. Và rồi vào thứ Bảy, sau nhiều đợt đếm phiếu bầu nhỏ giọt, sau cuộc đợi chờ đứng ngồi không yên, nó đã trở thành sự thật. Kamala Harris. Phó Tổng thống Tân cử. Đầu tiên. Đầu tiên. Đầu tiên.


Khoảnh khắc ấy thật vĩ đại, nhưng cùng lúc đó lại thật thường tình và hợp lý, thật chan hoà và khó tin, một phần vì đã có rất nhiều người phụ nữ từng mở đường lên hòn núi quá dốc, quá cao, và cũng chính vì người phụ nữ mà cuối cùng đã chinh phục được nó.


"Tôi đang nói. Tôi. Đang. Nói." Đó là những gì bà Harris đã nói với Phó Tổng thống Pence trong cuộc tranh biện đầu tiên và duy nhất của họ, nhưng những lời này đã dễ dàng trở thành khẩu hiệu đấu tranh cho phụ nữ -- và đặc biệt cho phụ nữ da Đen. Harris đang lấy lại thời giờ của bà. Bà bền chí. Bà không phải nasty (*lời người dịch: nasty, hay cáu kỉnh hoặc khó chịu, là tính từ Trump dùng để chỉ trích những phụ nữ đứng lên cho quyền lợi của họ), nhưng lại rắn rỏi khi ngồi trên sân khấu trong bộ vest tối màu, chỉnh tề, và không mấy nổi bật.


Cựu tổng chưởng lý của California và đương kiêm thượng nghị sĩ từ tiểu bang này, có tên trong liên danh để trở thành nhân vật quyền lực đứng nhì trong chính phủ Mỹ, đã thốt ra những lời đó với nụ cười trên môi. Bà có thể còn đã cười ra tiếng. Nhưng bà cũng làm rõ rằng bà sẽ không bị ngắt quãng trong lúc bà một tay dẹp đi cái nhãn xấu xí "angry Black woman" (lời người dịch: angry Black woman, hay bà da Đen hung dữ, là một rập khuôn được dùng để chỉ trích khi người phụ nữ da Đen lên tiếng để khiến họ im lặng). Làm sao bà có thể bị gọi là hung hãn khi trông bà vui vẻ như vậy? Và bà có thể bình tâm như vậy vì bà tự tin, và đó là một hình ảnh tuyệt đẹp -- không phải vì nó hiếm hoi, nhưng vì nó thường bị bỏ qua.


Trong quá trình của cuộc đua tranh cử, bọn kỳ thị và những kẻ thù ghét đàn bà đến hẹn lại lên, để ném ra những lời mạ lị và cố gắng hết sức để thu nhỏ Harris. Nhưng kể cả những câu đen tối đó có vẻ đã bị lu mờ trong sự bao la của những vấn đề và cảm xúc đã định hình cuộc đua đến Nhà trắng này. Những lời cay độc của họ dường như đã tiêu tan trong lỗ đen.


Và trong bầu khí trong trẻo vào đêm thứ Bảy, Harris đứng trên sấn khấu trước mặt Chase Center tại Wilmington, Delaware, trong bộ vest trắng -- màu trắng tượng trưng cho phong trào đòi quyền bầu cử cho phụ nữ -- với lá cờ Mỹ được ghìm trên cổ áo của bà, và khoảnh khắc này thật quá thanh tú. Phụ nữ da Đen, phụ nữ da Trắng, các cô gái trẻ, những người lớn tuổi, những bé gái, tất cả đều nhảy lên trong bãi đậu xe, reo mừng và rơi lệ trong niềm vui.


Harris đã nghĩ về người mẹ của bà, Shyamala Gopalan Harris, và "nhiều thế hệ phụ nữ, phụ nữ da Đen, gốc Á châu, da Trắng, gốc Latin, phụ nữ Bản địa đã trải đường suốt lịch sử đất nước chúng ta cho khoảnh khắc vào đêm nay. Những người phụ nữ đã tranh đấu và hy sinh rất nhiều cho bình đẳng và tự do và công lý cho mọi người, bao gồm những người phụ nữ da Đen đã thường xuyên, quá thường xuyên bị bỏ lại, nhưng vẫn luôn chứng minh rằng họ chính là rường cột của nền dân chủ của chúng ta."


"Tôi đứng trên bờ vai của họ," Harris nói.


Sự hiện diện của bà trên sân khấu đó không những nói lên sức ảnh hưởng của phụ nữ da Đen với nền dân chủ của chúng ta, mà nó còn cho thấy rằng sự tôn trọng cho trí óc của họ, nữ tính và đặc tính cá nhân của họ đã đến một cách quá chậm trễ. Sự trỗi dậy của Harris phản ánh sức mạnh chất xám của các trường đại học da Đen truyền thống và cam kết của họ trong việc thuật lại câu chuyện của người Mỹ gốc Phi châu với tư cách là những nhân vật chính trong lịch sử của quốc gia chúng ta, chứ không phải là những chi tiết thêm phụ. Harris chọn Howard University (trường đại học lịch sử của người da Đen nổi tiếng nhất Hoa Kỳ) bời vì nó là viên ngọc của vương quốc và bởi vì trường luật của nó đã giáo dục vị Thẩm phán Tối cao Pháp viện Thurgood Marshall. Nó cũng là nơi đã cho phép bà trưởng thành khi được bao quanh bởi sự phong phú của cộng đồng da Đen.


Mẹ của bà, người đã sinh ra ở Ấn Độ, dạy dỗ Harris cũng như người em gái của bà, để sống trong một thế giới sẽ xem họ như những người đàn bà da Đen. Howard là nơi cho phép bà trải qua sự đa dạng trong trải nghiệm của người da Đen, cho dù họ có là sinh viên đại học thế hệ đầu từ một thị trấn nhỏ ở miền Nam hay con cháu của một gia đình công sở từ Chicago hay một học sinh giàu có đến từ Ghana.


Harris là một người đã đóng góp cho sự phong phú ở Howard. Bà là một đứa con của những người nhập cư từ Ấn Độ và Jamaica. Bà sinh ra ở Oakland, California, đi học ở Berkeley và rồi tại Montreal, và cuối cùng học luật tại Đại học California, Hastings College of the Law. Bà đã dẫn một cuộc đời cho phép bà dấn thân vào nhiều môi trường trong những năm hình thành nhân cách, và tất cả những điều đó đã trở thành một phần của cá tính của bà.


Mỗi khía cạnh của câu chuyện của bà là một điểm nối với vô số nhân vật. Bà có thể nấu ẩm thực Ấn Độ với Mindy Kaling và bà có thể lắc lư theo nhịp dòng trống ở South Carolina và trò chuyện trong tiếng lóng của giới luật khoa nếu cần. Và trong mỗi khoảnh khắc đó, bà vẫn đích thực là bà. Bà không phải suy đoán mù mờ. Bà không phải cẩn thận định cỡ bài diễn văn của mình để phù hợp với khán thính giả riêng biệt nào.


Trên đường lên đỉnh cao, bà cũng chiếu sáng lên nhiều góc cạnh quý báu của cộng đồng da Đen. Lịch sử của các trường đại học da Đen truyền thống (Historically Black Colleges and Universities - HBCUs), những gì họ đại diện và cách họ đã nâng cao sinh viên da Đen đến một tầm cỡ rộng lớn hơn. Hội nữ sinh (sorority) yêu dấu của bà, Alpha Kappa Alpha, đã thấy tầm vóc của mình vương cao, và mọi người đã bắt đầu hiểu được ý nghĩa đích thực của những hội phụ nữ da Đen -- những ưu điểm và mạng lưới hỗ trợ của các mối quan hệ này. Những người phụ nữ ấy, 300,000 chung sức, đã ra quân cho liên danh Biden-Harris. Và sự pha trộn kỳ diệu của thành quả cộng với sự điềm tĩnh hiện trưng bày rất rõ ràng.


Các hội phụ nữ da Đen không hề tránh né việc liên hoan với phong cách và sắc đẹp, bởi vì cả hai thứ đó đều bị tịch thu khỏi phụ nữ da Đen từ lâu. Họ không được xem là nữ tính hay xinh đẹp hay đáng để được bảo vệ. Và cũng như vậy, khi các nhãn hiệu thời trang thích thú khi thấy bà Harris đang mặc đồ của họ -- kể cả nếu bà chỉ mặc một bộ vest đơn giản bởi Prabal Gurung hay một chiếc áo choàng từ Max Mara -- nó đều quan trọng vì đó lại là một ví dụ khác cho thấy rằng sự nữ tính của bà đang được tôn vinh.


Như tác giả Brittney Cooper nhận xét, thật là một điều không tưởng khi thấy Harris với Secret Service (Mật vụ Tổng thống) của bà, khi thấy người phụ nữ da Đen này được đất nước này bảo vệ, không phải vì bà là vợ của một người đàn ông quyền lực, nhưng bởi vì chính bà là quyền lực. Bà xứng đáng với nó. Cử tri đã khẳng định điều đó.


"Đây là bằng chứng cho bản chất của Joe vì ông đã đủ táo bạo để phá vỡ một trong những rào cản to lớn nhất hiện hữu ở đất nước của chúng ta, để chọn lựa một người phụ nữ làm phó tổng thống của mình. Nhưng dù nếu tôi là người phụ nữ đầu tiên trong văn phòng này, tôi sẽ không phải là người cuối cùng. Bởi vì mỗi bé gái đang xem tối nay sẽ thấy rằng đây là một đất nước với vô số cơ hội."


Thật là một điều đáng kinh ngạc khác khi thấy lá cờ Mỹ bay phất phới trong gió để ăn mừng bà và Biden. Giữa lúc phụ nữ da Đen từng bị tổng thống đương nhiệm nói rằng họ nên biến về nơi họ ở, Harris đang tắm mình trong quốc kỳ Mỹ.


Vào đêm ăn mừng này, một người phụ nữ da Đen không hề đứng chót. Bà không phải điều tối thiểu. Bà chính là trọng tâm của tất cả.


Người dịch: Cookie Duong

Subscribe to Our Newsletter

1024px-Vox_logo.svg.png