Diễn văn tuyên thệ nhậm chức của Tổng thống Joe Biden


Chánh Án Roberts, Phó Tổng thống Harris, Chủ tịch Hạ viện Pelosi, Lãnh đạo Schumer, McConnell, Phó Tổng thống Pence, các vị khách quý, và những người Mỹ của tôi. Đây là ngày của nước Mỹ.


Đây là ngày của nền dân chủ. Một ngày của lịch sử và hy vọng, của sự đổi mới và quyết tâm.


Trải qua cùng một thử thách qua nhiều thế hệ, nước Mỹ bị thách thức một lần nữa và nước Mỹ đã đáp trả lời thách thức ấy. Ngày hôm nay, chúng ta tôn vinh chiến thắng không phải của một ứng cử viên, mà chiến thắng của lẽ phải, lẽ phải của nền dân chủ. Nguyện vọng của người dân đã được lắng nghe và ý muốn của người dân đã được quan tâm.


Chúng ta có dịp ôn lại bài học về nền dân chủ quý giá. Nền dân chủ mong manh. Tại thời điểm này, những người bạn của tôi ơi, nền dân chủ lại chiến thắng.


Kể từ hôm nay, trên mảnh đất thiêng này, nơi mà chỉ cách đây vài ngày bạo lực muốn phá hoại hệ thống tòa nhà Quốc hội, chúng ta bước đi cùng nhau như một quốc gia, dưới quyền Chúa, không chia rẽ, để gánh vác việc chuyển giao quyền lực một cách ôn hòa như cách chúng ta đã làm trong hơn hai thế kỷ.


Chúng ta nhìn về phía trước theo cách của riêng người Mỹ: không ngừng nghỉ, táo bạo, lạc quan, và đặt các mục tiêu cho hình mẫu quốc gia chúng ta biết chúng ta có thể trở thành và chúng ta phải trở thành.


Tôi cảm kích những người tiền nhiệm từ cả hai đảng vì sự hiện diện của họ lúc này. Tôi cảm kích họ từ tận đáy lòng mình. Và tôi biết, tôi biết sự vững chắc của Hiến pháp và sức mạnh của đất nước chúng ta ra sao. Cũng như Tổng thống Carter biết điều đó, người tôi đã có buổi trò chuyện tối qua nhưng không thể có mặt cùng chúng ta hôm nay, dù vậy chúng ta trân trọng tấm lòng tận tụy phục vụ đất nước của ông.


Tôi vừa có lời tuyên thệ thiêng liêng mà mỗi vị yêu nước ở đây từng thực hiện - lời tuyên thệ mà George Washington thực hiện đầu tiên. Thế nhưng câu chuyện nước Mỹ chẳng phụ thuộc vào bất kỳ cá nhân nào trong chúng ta, càng không phụ thuộc vào một số người chúng ta, mà phải phụ thuộc vào tất cả chúng ta. Dựa trên lý tưởng “WE THE PEOPLE," những người tìm kiếm một liên minh hoàn hảo hơn.


Đây là một quốc gia vĩ đại. Chúng ta là những người lương thiện. Và qua nhiều thế kỷ, vượt qua giông tố và xung đột, trong thời bình và thời chiến, chúng ta đã đi một chặng đường rất xa. Nhưng chúng ta còn phải đi xa hơn. Chúng ta sẽ hướng về phía trước nhanh nhẹn và khẩn trương, vì chúng ta còn nhiều việc phải làm với mùa đông nguy hiểm này và các phương án quan trọng, nhiều việc để sửa chữa, nhiều điều cần hồi phục, nhiều thứ cần chữa lành, nhiều thứ cần xây dựng, và nhiều thứ cần đạt được.


Ít người trong lịch sử đất nước chúng ta phải gặp nhiều thử thách hoặc chịu đựng hoàn cảnh khó khăn hơn thời điểm hiện tại. Một loại virus mà chỉ xuất hiện một lần trong cả thế kỷ âm thầm rình rập đất nước này. Nó tước đi rất nhiều sinh mạng trong một năm, như số lượng người Mỹ thiệt mạng trong cả cuộc Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Hàng triệu việc làm mất đi. Hàng trăm ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Một lời kêu gọi cho công lý chủng tộc, hiện diện trong khoảng 400 năm, khiến chúng ta phải xúc động. Giấc mơ công lý cho tất cả sẽ không thể bị trì hoãn lâu hơn nữa.


Lời kêu gọi sinh tồn đến từ chính hành tinh này, tiếng kêu cứu không thể tuyệt vọng hay rõ ràng hơn. Và sự trỗi dậy của quan điểm chính trị cực đoan, tư tưởng da trắng thượng đẳng, chủ nghĩa khủng bố trong nước buộc chúng ta phải đối đầu và chúng ta sẽ đánh bại chúng.


Để vượt qua các thử thách trên, để đánh thức tâm hồn và đảm bảo tương lai nước Mỹ, cần nhiều thứ hơn là lời nói. Việc đó đòi hỏi điều khó thực hiện nhất trong nền dân chủ: Lòng đoàn kết. Lòng đoàn kết.


Trong tháng Một, vào Lễ Mừng Năm Mới 1863, Abraham Lincoln ký Tuyên Ngôn Giải Phóng Nô Lệ. Khi ông đặt bút lên văn bản, vị tổng thống có nói, và tôi xin trích dẫn: “Nếu tên của tôi đi vào lịch sử, thì đó là vì hành động này. Và toàn bộ hồn tôi đặt vào đó.”


Hồn tôi đặt vào đó hôm nay. Trong một ngày tháng Một, cả hồn tôi hướng về điều này: Mang nước Mỹ xích lại gần nhau, đoàn kết người dân chúng ta, đoàn kết đất nước chúng ta. Và tôi xin kêu gọi mỗi cá nhân người Mỹ tham gia với tôi trên con đường này.


Đoàn kết chống lại các kẻ thù chúng ta đối mặt: sự giận dữ, lòng phẫn nộ, hận thù, cực đoan, vô luật pháp, bạo lực, bệnh tật, nạn thất nghiệp và sự mất đi niềm tin. Với tinh thần đoàn kết, chúng ta có thể làm được những điều lớn lao, những việc quan trọng. Chúng ta có thể sửa sai. Chúng ta có thể mang đến cho người dân công việc tốt. Chúng ta có thể dạy con em trong các ngôi trường an toàn. Chúng ta có thể vượt qua virus chết chóc này. Chúng ta có thể khen tặng, khen thưởng công việc, và xây dựng lại tầng lớp trung lưu và chăm sóc sức khỏe cho tất cả. Chúng ta có thể mang lại nền công lý chủng tộc và chúng ta có thể làm cho nước Mỹ một lần nữa đứng đầu việc đấu tranh vì giá trị tốt đẹp cho thế giới.


Tôi biết nhắc đến tình đoàn kết nghe như ảo tưởng vớ vẩn ngày nay. Tôi biết các thế lực chia rẽ chúng ta và chúng hiện hữu, nhưng tôi cũng biết chúng không phải điều gì mới mẻ. Lịch sử chúng ta là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ giữa một lý tưởng Mỹ rằng chúng ta được sinh ra bình đẳng và một thực tế tồi tệ, xấu xí mà nạn phân biệt chủng tộc, chủ nghĩa dân túy, nỗi sợ hãi, quy chụp ác ý đã chia rẽ chúng ta từ lâu.


Đi qua cuộc Nội chiến, Đại Suy thoái, chiến tranh thế giới, thảm họa 11 tháng 9, trải qua đấu tranh, hy sinh và các thất bại, những thiên thần tốt hơn trong chúng ta luôn chiếm lại phần thắng. Trong từng khoảnh khắc ấy, đủ những người trong chúng ta đến bên nhau để đưa tất cả chúng ta đi về phía trước. Và chúng ta có thể làm điều này ngay bây giờ. Lịch sử, niềm tin và lý trí chỉ ra con đường, con đường của sự đoàn kết. Chúng ta có thể xem nhau không phải kẻ thù, mà như những người hàng xóm. Chúng ta có thể đối xử với nhau đứng đắn và tôn trọng. Chúng ta có thể hiệp lực, dừng việc la hét và hạn chế nóng nảy. Vì nếu không có lòng đoàn kết, sẽ chẳng có hòa bình - chỉ toàn cay đắng và giận dữ. Chẳng có tiến bộ - chỉ có sự căm phẫn mệt mỏi. Chẳng có đất nước - chỉ là một tình trạng hỗn loạn.


Đây là thời điểm lịch sử của cơn khủng hoảng và thử thách cho chúng ta. Và đoàn kết là con đường trước mặt. Và chúng ta phải phản ứng lại thời điểm này với tư cách Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ. Nếu chúng ta làm như vậy, tôi cam đoan với quý vị chúng ta sẽ không thất bại. Chúng ta chưa bao giờ, chưa từng, chưa từng, chưa từng thất bại ở Mỹ khi chúng ta hành động cùng nhau.


Và vì thế, hôm nay tại thời điểm này, tất cả chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu. Hãy bắt đầu lắng nghe nhau thêm một lần nữa. Nghe nhau, nhìn thấy nhau, thể hiện lòng tôn trọng cho nhau. Chính trị không nhất thiết phải là cơn hỏa hoạn, phá hủy tất cả trên đường đi của nó. Từng bất đồng chính kiến không nhất thiết phải là nguyên nhân cho một cuộc chiến tranh. Và chúng ta phải phản bác văn hóa thao túng và ngụy tạo các thông tin.


Hỡi người dân Mỹ của tôi, chúng ta phải hành xử khác hơn hiện tại. Nước Mỹ phải tốt hơn hiện tại. Và tôi tin rằng nước Mỹ tốt hơn hiện tại rất nhiều. Chỉ cần nhìn xung quanh xem. Ở đây chúng ta đứng dưới bóng mát của mái vòm Tòa nhà Quốc hội, như tôi đã nhắc trước đó, được hoàn tất giữa thời điểm Nội chiến, khi số phận Liên bang này còn nhiều hoài nghi. Thế mà chúng ta vẫn chịu đựng, chúng ta đã chiến thắng.


Nơi chúng ta đứng ngay Trung Tâm vĩ đại là nơi Tiến sĩ King nói lên giấc mơ của ông. Nơi chúng ta đứng, nơi mà 108 năm trước, tại một buổi tuyên thệ nhậm chức khác, hàng ngàn người biểu tình nỗ lực chặn những phụ nữ dũng cảm tuần hành đòi quyền bầu cử. Và hôm nay chúng ta ghi nhớ lễ tuyên thệ của người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Mỹ đắc cử chức vụ quốc gia: Phó Tổng thống Kamala Harris. Đừng bảo tôi mọi thứ không thể thay đổi.


Nơi chúng ta đứng đối diện sông Potomac từ Nghĩa Trang Arlington, nơi các vị anh hùng đã cống hiến trọn đời yên nghỉ trong bình an. Và chúng ta đứng đây chỉ vài ngày sau khi một đám đông bạo loạn nghĩ chúng có thể dùng bạo lực bịt miệng ý muốn của người dân, để ngăn chặn quá trình dân chủ, để buộc chúng ta tháo chạy khỏi mảnh đất thiêng này.


Ý đồ đó đã không xảy ra. Nó sẽ không bao giờ xảy ra. Không phải hôm nay, không phải ngày mai, không bao bao giờ. Không bao giờ.


Với tất cả quý vị ủng hộ chiến dịch tranh cử của chúng tôi, tôi cảm thấy nhỏ bé trước niềm tin quý vị gửi gắm nơi chúng tôi. Với tất cả quý vị đã không ủng hộ chúng tôi, hãy để tôi nói điều này: Hãy lắng nghe tôi khi chúng ta hướng về phía trước. Hãy nhận xét tôi và trái tim tôi. Nếu quý vị vẫn không đồng ý, hãy giữ y nguyên như vậy. Đó là nước Mỹ. Quyền bất đồng chính kiến, một cách hòa bình, những khuôn mẫu của nền cộng hòa chúng ta, có lẽ là sức mạnh vĩ đại nhất của đất nước này.


Tuy nhiên xin hãy nghe tôi: Bất đồng không thể dẫn đến sự tan rã tình đoàn kết. Và tôi cam kết điều này với quý vị: Tôi sẽ là tổng thống cho tất cả người dân Mỹ. Tất cả người Mỹ. Và tôi hứa với quý vị tôi sẽ tranh đấu hết mình vì quyền lợi của những người đã không ủng hộ tôi cũng như những người ủng hộ tôi.


Nhiều thế kỷ trước, Thánh Augustine, một vị thánh trong cộng đồng tôn giáo của tôi,viết rằng con người là một tập thể được định nghĩa bằng các đối tượng chung của tình yêu của họ. Các đối tượng chung mà người Mỹ chúng ta yêu thích là gì, những điều gì chỉ ra chúng ta là người Mỹ? Tôi nghĩ chúng ta đều biết. Cơ hội tốt, nền an ninh, quyền tự do, phẩm giá, sự tôn trọng, trân trọng và, đúng vậy, sự thật.


Các tuần và tháng gần đây dạy chúng ta bài học đau đớn. Sự thật tồn tại và những lời dối trá cũng hiện hữu, lời dối trá dùng vì mục đích quyền lực và tư lợi. Và mỗi cá nhân chúng ta có bổn phận và trách nhiệm, với tư cách công dân, tư cách người mỹ, và đặc biệt là tư cách những nhà lãnh đạo đã thề tôn trọng Hiến pháp và bảo vệ đất nước chúng ta, bảo vệ sự thật và diệt trừ những lời gian dối.


Nhìn này - tôi hiểu rằng nhiều người dân Mỹ nhìn vào tương lai với sự sợ hãi và đầy nỗi lo. Tôi thấu hiểu họ lo lắng cho công việc của mình. Tôi thấu hiểu, như cha tôi, họ nằm trên giường mỗi đêm, nhìn lên trần nhà, tự hỏi: Liệu tôi có thể tiếp tục chăm sóc sức khỏe cá nhân? Liệu tôi có trả được tiền nhà? Khi nghĩ về gia đình, về điều xảy ra tiếp theo. Tôi cam kết với quý vị. Tôi hiểu.


Nhưng đáp án không phải là quay lưng đi, rút lui theo các phe phái chống đối nhau, không tin tưởng những người trông bề ngoài không giống quý vị hoặc có tín ngưỡng khác, hoặc không nghe các tin tức từ nguồn của quý vị. Chúng ta phải chặn đứng cuộc chiến khiếm nhã đã làm màu đỏ chống màu xanh, nông thôn với thành thị, bảo thủ với cấp tiến. Chúng ta có thể thực hiện việc này nếu chúng ta mở rộng lòng mình thay vì đóng con tim lại. Nếu chúng ta thể hiện một chút khoan dung và khiêm tốn, và nếu chúng ta sẵn sàng đặt mình vào vị trí người khác, như mẹ tôi thường nói, chỉ cần một lúc đặt mình vào vị trí người khác. Bởi vì cuộc sống có điều này: Không có lý do gì để số phận sẽ phải sắp đặt cho quý vị. Quý vị sẽ cần một bàn tay hỗ trợ ngày nào đó. Có những ngày chúng ta là người được kêu gọi hỗ trợ. Đó là điều phải như thế. Đó là những gì chúng ta làm cho nhau. Và nếu chúng ta hành xử được như vậy, đất nước chúng ta sẽ vững mạnh, thịnh vượng, sẵn sàng hơn cho tương lai. Và chúng ta vẫn có thể không đồng ý chính kiến của nhau.


Những người dân Mỹ của tôi ơi, trong công việc trước mắt, chúng ta cần nhau. Chúng ta cần tất cả sức lực để kiên trì vượt qua mùa đông đen tối này. Chúng ta đang bước vào gia đoạn được xem là thời điểm khó khăn và chết chóc nhất của virus. Chúng ta cần gạt chính trị sang một bên và cuối cùng đối mặt đại dịch này với tư cách là một đất nước. Một đất nước.


Và tôi hứa với quý vị điều này, như trong Kinh Thánh có nói: “Tiếng khóc có thể kéo dài trong một đêm, nhưng niềm vui sẽ đến vào buổi sáng.” Chúng ta sẽ vượt qua cùng nhau. Cùng nhau.


Nhìn xem, quý vị. Tất cả đồng nghiệp mà tôi từng làm việc chung tại Hạ viện và Thượng viện ở đây, chúng tôi đều hiểu thế giới đang dõi theo tất cả chúng ta ngày hôm nay. Vì vậy, đây là thông điệp của tôi cho những ai phía bên kia biên giới: nước Mỹ đã bị thử thách và chúng tôi thoát khỏi với sự mạnh mẽ hơn. Chúng tôi sẽ hàn gắn sự liên minh giữa chúng ta với thế giới một lần nữa.. Không phải để đáp ứng với thử thách hôm qua, mà là cả những thử thách hôm nay và ngày mai. Và chúng ta sẽ dẫn đầu, không chỉ bằng ví dụ về sức mạnh của chúng ta, mà bằng sức mạnh của tấm gương chúng ta thể hiện.


Chúng tôi sẽ là một đối tác mạnh mẽ và đáng tin cậy vì hòa bình, tiến bộ và an ninh. Nhìn xem - tất cả quý vị đều biết chúng tôi đã trải qua rất nhiều điều ở quốc gia này. Và hành động đầu tiên của tôi với tư cách tổng thống, tôi muốn đề nghị quý vị tham gia cùng tôi trong giây phút cầu nguyện thầm lặng để tưởng nhớ tất cả những người mà chúng ta đã mất trong năm qua vì đại dịch. 400.000 người Mỹ đó. Những người mẹ, người cha, chồng, vợ, con trai, con gái, bạn bè, hàng xóm và đồng nghiệp. Chúng tôi sẽ tôn vinh họ bằng cách trở thành những người và quốc gia mà chúng tôi biết chúng tôi có thể và nên trở thành. Vì vậy, tôi mong quý vị, hãy nói một lời cầu nguyện cho những người đã thiệt mạng, cho những người bị bỏ lại phía sau, và cho đất nước chúng tôi.


Amen


Thưa quý vị, đây là thời điểm đầy thách thức. Chúng ta đương đầu với một cuộc tấn công nhắm vào nền dân chủ và sự thật, một virus đang hoành hành, sự bất bình đẳng gia tăng, nạn phân biệt chủng tộc có hệ thống, khí hậu đang gặp khủng hoảng, vai trò của Mỹ trên thế giới. Bất kỳ vấn đề nào trong số này đều đủ để ảnh hưởng sâu sắc đến chúng ta. Nhưng trên thực tế, chúng ta phải đối mặt với tất cả cùng một lúc,cho quốc gia này thấy một trong những trách nhiệm lớn nhất mà chúng ta có. Bây giờ chúng ta sẽ bị thử thách. Chúng ta có dám đứng lên? Tất cả chúng ta? Đã đến lúc cho sự mạnh dạn, vì còn quá nhiều việc phải làm. Và tôi chắc chắn hứa điều này với quý vị: Chúng ta sẽ bị phán xét, cả quý vị và tôi, dựa trên cách chúng ta giải quyết các cuộc khủng hoảng này của thời đại chúng ta ra sao.


Liệu chúng ta có trỗi dậy dịp này hay không là câu hỏi. Liệu chúng ta có làm chủ được giờ phút hiếm hoi và khó khăn này? Liệu chúng ta có thực hiện các nghĩa vụ của mình và để lại một thế giới mới và tốt đẹp hơn cho con em chúng ta không? Tôi tin rằng chúng ta phải làm thế. Tôi chắc rằng quý vị cũng nghĩ vậy. Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm được. Và khi chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ viết nên một chương tuyệt vời tiếp theo trong lịch sử của Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ. Câu chuyện của người Mỹ. Một câu chuyện có thể giống như một bài hát rất ý nghĩa đối với tôi. Nó được gọi là "Quốc Ca Mỹ." Có lời nói nổi bật, ít nhất là đối với tôi, và nó như sau:


Công việc và lời cầu nguyện của một thế kỷ đã mang chúng ta đến ngày nay.


Di sản của chúng ta sẽ là gì? Thế hệ sau của chúng ta sẽ nói gì?


Hãy cho tôi biết trong trái tim tôi khi những ngày của tôi đã qua.


Nước Mỹ, nước Mỹ, tôi đã cống hiến hết mình cho quý vị.


Hãy thêm vào đó. Chúng ta hãy góp thêm công việc và lời cầu nguyện của chính mình vào câu chuyện đang được kể về quốc gia vĩ đại của chúng ta. Nếu chúng ta làm được điều này, thì khi những ngày của chúng ta trôi qua, con em chúng ta và con em của chúng sẽ kể về chúng ta: Họ đã cống hiến hết sức mình, họ đã thực hiện nghĩa vụ của họ, họ hàn gắn được một vùng đất từng bị tan vỡ.


Hỡi người dân Mỹ của tôi, tôi xin khép lại ngày này như cách tôi bắt đầu. Với lời tuyên thệ thiêng liêng trước Chúa và trước tất cả quý vị. Tôi đảm bảo lời hứa của mình, tôi sẽ luôn trung thực với quý vị. Tôi sẽ bảo vệ Hiến pháp, Tôi sẽ bảo vệ nước Mỹ và tôi sẽ cống hiến tất cả cho quý vị. Gìn giữ những điều tôi làm trong khi phục vụ quý vị, không phải vì quyền lực mà vì các tiềm năng, không phải vì tư lợi, mà vì lợi ích chung. Và cùng nhau chúng ta sẽ viết nên câu chuyện người Mỹ về niềm hy vọng, không phải nỗi sợ hãi. Của tình đoàn kết, không phải chia rẽ. Của ánh sáng, không phải bóng tối. Một câu chuyện về danh dự và đứng đắn, yêu thương và hàn gắn, vĩ đại và tốt đẹp. Hãy để đây là câu chuyện hướng dẫn chúng ta. Câu chuyện truyền cảm hứng cho chúng ta và nó cho thấy chúng ta đã phản hồi tiếng gọi của lịch sử. Chúng ta gặp nhau vào thời điểm này. Nền dân chủ và niềm hy vọng, sự thật và công lý đã không chết dưới sự theo dõi của chúng ta, nhưng vẫn phát triển mạnh mẽ. Nước Mỹ đã đảm bảo quyền tự do ở quê nhà và một lần nữa đứng vững như một ngọn hải đăng cho thế giới. Đây là những điều chúng ta mang ơn tổ tiên, mang ơn nhau và các thế hệ sau.


Nên, với mục đích và lòng quyết tâm, chúng ta hướng về nhiệm vụ của thời đại chúng ta. Vững vàng bởi niềm tin, được khuyến khích bởi sự quả quyết, cống hiến cho nhau và đất nước chúng ta yêu thương bằng cả trái tim. Nguyện xin Chúa phù hộ nước Mỹ và nguyện xin Chúa che chở quân đội của chúng ta. Cảm ơn, nước Mỹ.


Chuyển ngữ: Tuấn H. Nguyễn