Đề án cao niên của Biden không chỉ dành cho người cao tuổi

Translated from The New York Times article Biden’s Plan for Seniors Is Not Just a Plan for Seniors


Bộ máy chính quyền sắp tới dự định sẽ giải quyết các vấn đề lĩnh vực chăm sóc trẻ em, chăm sóc người cao tuổi, giáo dục mầm non và hơn thế nữa bằng một chương trình hỗ trợ đầy tham vọng.


Paula Span, ngày 27 tháng 11, 2020

Tổng thống tân cử Joe Biden phát biểu trước cánh phóng viên vào tuần trước tại Wilmington, tiểu bang Delaware. Chụp bởi Ruth Fremson cho tờ New York Times.


Bộ máy chính quyền sắp tới dự định sẽ giải quyết các vấn đề về chăm sóc trẻ em, chăm sóc người cao tuổi, giáo dục mầm non và còn hơn thế bằng một chương trình hỗ trợ đầy tham vọng.


Tổng thống tân cử Joseph R. Biden Jr. không thiếu những ý tưởng nhằm cải cách chương trình chăm sóc. Một đặc điểm đáng chú ý trong đề án phía ông đó là: Đề án này không tách riêng chương trình chăm sóc người cao tuổi ra khỏi chương trình chăm sóc trẻ em, hay có sự phân biệt giữa đề án hỗ trợ người chăm nuôi cho gia đình và hỗ trợ người chăm nuôi được trả công. Thay vào đó, kế hoạch này đem phúc lợi từ Medicaid cho người cao tuổi và người tàn tật, giáo dục mầm non cho trẻ mẫu giáo và tạo công việc làm tốt hơn cho nhân viên chăm sóc tại gia, gộp chung lại thành một gói hỗ trợ đầy tham vọng trị giá $775 tỷ đô la, được chi trả trong một thập niên.

“Đề án này tiếp cận khía canh kinh tế của hệ thống chăm sóc sức khoẻ một cách toàn diện, phù hợp với mọi đối tượng trong từng độ tuổi,” bà Ai-jen Poo, giám đốc điều hành của Hiệp hội Người Hỗ Trợ Tại Gia Hoa Kỳ (National Domestic Workers Alliance) phát biểu. Từ lâu, Hiệp hội này đã kêu gọi cho những phương sách này được thực hiện. “Đây là một bước tiến lớn.”


Những gia đình cần dịch vụ chăm sóc trẻ để có thể tiếp tục đi làm cũng thường là những hộ phải chăm nuôi người cao tuổi trong gia đình, bà chỉ ra, và rất nhiều trong số đó cũng làm công việc chăm nuôi được trả công.


Những yếu tố trong đề án của Biden được công bố vào mùa hè vừa rồi có vẻ sẽkhá quen thuộc. Vận động cho việc hưởng chế độ nghỉ vì lý do gia đình, dù để sinh con hay để chăm sóc cho bố mẹ cao tuổi, đã có từ mấy chục năm nay. Cũng giống như những công sức nhằm cải thiện Medicaid, tăng khả năng chi trả của bảo hiểm này cho dịch vụ chăm sóc tại nhà, nơi phần lớn những người cao tuổi đều ước ao được ở, chứ không phải là viện dưỡng lão.


Nhưng đại dịch corona và tình trạng khủng hoảng kinh tế đi kèm đã làm lộ rõcách tiếp cận khập khiễng và rời rạc của nước Mỹ đối với những vấn đề này, so với những nền dân chủ ở các quốc gia công nghiệp hóa khác.

Những người ủng hộ xem cuộc khủng hoảng về y tế và kinh tế này vừa là thảm họa cho gia đình và công nhân, nó cũng vừa là một cơ hội để giải quyết những nhu cầu từ lâu bị trì hoãn. Như Biden đã đề xuất, những chính sách như việc bơm kinh phí vào Luật Nghỉ phép Gia đình và Nghỉ bệnh của liên bang, mà hiện nay chỉ cho phép nghỉ không lương, thành nghỉ có trả lương trong 12 tuần, có thể giúp thúc đẩy nguồn nhân lực của quốc gia vào guồng quay lao động trở lại.


“Những người trưởng thành có việc làm đang phải gồng trên vai mình áp lực của một bên là dịch vụ chăm sóc con, bên kia là chăm lo cho người cao tuổi,” bà Ai-jen nói. “Phụ nữ phải rời khỏi thị trường lao động vì họ không còn lựa chọn khả dĩ nào”.

“Những gì quan trọng đối với mọi người đã trở nên cấp bách,” chủ tịch và CEO của Trung tâm Luật Phụ nữ Quốc gia (National Women’s Law Center) Fatima Goss Graves nói thêm. “Có những thời điểm mà sự gia tốc trong việc thi hành qui định thích đáng nên xảy ra, và đây là một trong những thời điểm đó.”

Dù có cách tiếp cận toàn diện cho mọi lứa tuổi của người dân, đề án của Biden vẫn sẽ lập ra một số chương trình nhất định mà khả năng cao là sẽ hỗ trợ cụ thể cho những người cao niên và những người chăm nuôi. Ví dụ như, đề án này xướng nghị một mức tín dụng thuế lên đến $5,000 để giúp cho những gia đình phải chi những khoản phí liên quan đến việc chăm nuôi không lương.


“Khoản tiền này giúp cho những hộ gia đình nằm ở khoảng giữa, tức là nằm trên những người được hưởng Medicaid (chủ yếu trợ cấp cho những người thu nhập rất thấp) nhưng lại dưới những người có điều kiện để chi trả cho dịch vụ chăm sóc dài hạn,” bà C. Grace Whiting, chủ tịch và CEO của Hiệp hội Quốc gia cho Người Chăm nuôi (National Alliance for Caregiving) phát biểu.


Một cuộc thăm dò ý kiến của AARP vào năm ngoái cho thấy các gia đình tiêu khoảng $7,400 từ tiền túi mỗi năm, và gần $13,000 nếu những người chăm nuôi sống cách nhà những người thân mà họ chăm sóc từ một tiếng trở lên. Trong một nghiên cứu khác của AARP, khoảng một phần tư số người chăm nuôi cho biết họ phải mượn thêm nợ và tiêu dần vào số tiền dành dụm của mình.


Bà Whiting liệt kê một vài khoản phí mà tín dụng thuế có thể chi trả: “Chi phí ăn ở. Dịch vụ hỗ trợ có tính phí. Tu chỉnh nhà ở. Thiết bị theo dõi từ xa để đảm bảo an toàn. Thiết bị như máy trợ thính. Chi phí y tế mà không được những nguồn kinh phí khác chi trả.”


Đề án Biden cũng sẽ cho phép những thành viên trong gia đình hưởng một số điểm An ninh Xã Hội cho thời gian họ bỏ ra để chăm sóc người thân mà không thể đi làm.


Một phân tích từ Viện nghiên cứu Urban cho thấy thay đổi này sẽ đem lại lợi ích lớn nhất cho những người có thu nhập thấp, bằng cách đem lại cho họ một số tiền bằng nửa số thu nhập cá nhân hàng tháng, trên bình quân của cả nước, thêm vào số tiền họ kiếm được mỗi tháng, cho những tháng nào mà họ bỏ ra từ 80 giờ trở lên cho việc chăm sóc không công.

Một trong những thành phần mà đề án Biden khó đạt được nhất cho người cao tuổi liên quan đến Medicaid. Chương trình của tiểu bang và liên bang này tài trợ cho phần lớn những dịch vụ chăm sóc dài hạn, nhưng lịch sử cho thấy nó dành nhiều trợ phí hơn cho viện dưỡng lão thay vì những dịch vụ tạm gọi là dành cho cộng đồng và tại gia. Có khoảng 800,000 người phải mỏi mòn trên danh sách chờ, có khi đến vài năm, để có dịch vụ chăm sóc tại nhà, đội ngũ của Biden nhận định.


Bà Poo nói, sự chuyển hướng sang các dịch vụ tại nhà hiện chiếm hơn một nửa chi tiêu của Medicaid cho dịch vụ chăm sóc dài hạn, là “rất thiếu thốn”. “Các tiểu bang không bắt buộc phải cung cấp các dịch vụ tại nhà và các dịch vụ cộng đồng.”

Đề án của Biden cam kết loại bỏ danh sách chờ, sau đó tăng cường đóng góp của liên bang để cho phép các tiểu bang phát triển nhiều lựa chọn dịch vụ công cộng hơn, thứ thường ít tốn kém hơn dịch vụ chăm sóc tại nhà dưỡng lão.


Cuối cùng, đề án này giải quyết các vấn đề đã dẫn đến tình trạng hỗn loạn dai dẳng trong lực lượng lao động chủ yếu là nữ chuyên cung cấp dịch vụ chăm sóc người già và chăm sóc trẻ em, bao gồm lương thấp, thiếu các quyền lợi như bảo hiểm y tế và nghỉ ốm và nhu cầu đào tạo bổ sung.


Chính sách có lưu ý rằng những nỗ lực đó sẽ hỗ trợ sự hợp nhất và khả năng thương lượng tập thể. Bà Goss Graves nói: “Giải pháp không thể là biến những người chăm sóc thành thành phần nghèo đói trong điều kiện làm việc bất công.”

Đội ngũ Biden khẳng định rằng quốc gia có thể trả khoản tiền lãi cho cam kết quy mô lớn này trong 10 năm, bằng cách thu hồi lại luật giảm thuế cho các nhà đầu tư bất động sản có thu nhập trên 400.000 đô la và tăng cường tuân thủ thuế cho những người có thu nhập cao khác.


Nó cũng lập luận rằng kế hoạch sẽ tạo ra ba triệu công việc chăm sóc và giáo dục mới, đồng thời tăng thêm năm triệu việc làm bằng cách cho phép những người chăm sóc không được trả lương (hầu hết là phụ nữ, một lần nữa) tham gia lại lực lượng lao động.

Tuy nhiên, các cuộc tranh luận chắc chắn sẽ xảy ra sau đó về giá cả, trong bối cảnh nền kinh tế còn yếu và vliệu các kế hoạch này có đại diện cho các giải pháp tốt nhất cho nhu cầu chăm sóc trẻ em và người già của quốc gia hay không.

Như bà Whiting đã chỉ ra, "việc miễn trừ thuế đưa tiền trở lại túi của người chăm sóc, nhằm cải thiện sức khỏe của họ." Nhưng nó sẽ không có lợi cho các gia đình có thu nhập thấp hơn, những người không trả nhiều thuế thu nhập hoặc bất kỳ khoản nào, trừ khi số tiền chi cho việc chăm sóc sức khoẻ "được hoàn lại", để người chăm sóc có thể nhận được séc hoàn trả cho nhiều hơn số tiền mà nhân viên chăm sóc sức khoẻ đã trả cho I.R.S.

Richard Johnson, một nhà kinh tế chỉ đạo Chương trình của Viện Đô thị về Chính sách Hưu trí cho biết, các khoản tín dụng An sinh xã hội rất có thể sẽ có tác động lớn hơn. Tuy nhiên, có một nhược điểm là “nó không giúp ích gì cho những người chăm sóc cho đến khi họ bắt đầu nhận An sinh xã hội,” ông nói. "Khoản tín dụng thuế có thể cung cấp trợ giúp ngay lập tức."


Tất nhiên, khả năng chính trị để hiện thực hóa tất cả những ý tưởng này, hoặc bất kỳ ý tưởng nào trong số đó, vẫn rất không chắc chắn, ngay cả khi Thượng viện có chiếm được đa số Dân chủ. “Câu hỏi sẽ là,‘ Chúng ta có ý chí chính trị để biến nó thành hiện thực không? ’” Bà Whiting nói. Một số thay đổi về Medicaid cũng sẽ cần có sự đồng ý của chính quyền các bang.

Kế hoạch không đi sâu vào chi tiết về cách chính quyền sẽ thực hiện tất cả các chính sách này và đội ngũ chuyển giao của Biden không cung cấp người cố vấn chính sách để thảo luận về các mục tiêu và chiến lược của tổng thống đắc cử. Nhưng một số khía cạnh của kế hoạch - ví dụ như nỗ lực thông qua tín dụng thuế cho người chăm sóc - trước đây đã thu hút được các nhà tài trợ quốc hội từ cả hai bên.

Tiến sĩ Johnson nói: “Ngày càng có nhiều sự công nhận về sự giúp đỡ thiết yếu của những người chăm sóc sức khỏe tại gia và sự đồng thuận đang nổi lên giữa cả đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa rằng họ cần được hỗ trợ nhiều hơn. "Vì vậy, có thể đây là thời điểm thích hợp để ban hành các luật liên bang quan trọng."

Những người ủng hộ kế hoạch coi ông Biden là một tổng thống có hiểu biết cá nhân đặc biệt về lĩnh vực chăm sóc. Ông vừa là một người cha đơn thân vừa là người chăm sóc cho những đứa con bị thương và đứa con trai lớn mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Khi thông báo về kế hoạch chăm sóc của mình, ông ấy cũng đề cập đến việc chăm sóc cha mẹ mình, khi họ còn là bệnh nhân giai đoạn cuối, tại nhà của ông.

Phó tổng thống đắc cử Kamala Harris là nhà tài trợ chính cho Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc gia về Người hỗ trợ tại gia vào năm ngoái. Bà Whiting nói: “Họ là những người phù hợp để dẫn dắt cuộc trò chuyện này.”


Nhưng với tư cách là những người kỳ cựu trong nỗ lực thúc đẩy cách tiếp cận liên bang mở rộng hơn đối với việc chăm sóc, những người ủng hộ như bà Goss Graves cũng đã phát triển một chủ nghĩa hiện thực được mài giũa kĩ càng. “Mọi thứ không tự diễn ra,” cô nói. "Tôi cảm thấy hy vọng, nhưng tôi cũng đang chuẩn bị bắt đầu làm việc."


Người dịch (Phỏng dịch): Kiều Giang, Linh Pham

Biên tập: Phố