Câu chuyện hương vị Ngắn ngủi nhưng đầy Thú vị của Bếp trưởng Tu David Phu

Translated from PBS's article Chef Tu David Phu’s Brief But Spectacular take on the memory of taste


Bếp trưởng người Mỹ gốc Việt Tu David Phu cho rằng ảnh hưởng “gu” ẩm thực của anh bắt nguồn từ lịch sử thời chiến không được nhắc tới trong gia đình anh.

By PBS, on 05-09-2021, 13:00:00

Bếp trưởng người Mỹ gốc Việt Tu David Phu cho rằng ảnh hưởng “gu” ẩm thực của anh bắt nguồn từ lịch sử thời chiến không được nhắc tới trong gia đình anh. Anh nói rằng khẩu vị thường phản ánh nhận thức của con người về nền văn hóa và những định kiến. Tối nay, anh sẽ cho chúng ta thấy một khía cạnh nhỏ nhưng thú vị về kí ức hương vị. Đây là một phần của chuỗi chương trình nghệ thuật và văn hóa của chúng tôi, CANVAS. John Yang: Bếp trưởng Mỹ gốc Việt Tu David Phu ho rằng ảnh hưởng “gu” ẩm thực của anh bắt nguồn từ lịch sử thời chiến không được nhắc tới trong gia đình anh. Anh nói rằng khẩu vị thường phản ánh nhận thức của con người về nền văn hóa và những định kiến. Tối nay anh sẽ cho chúng ta thấy một khía cạnh nhỏ nhưng thú vị về kí ức hương vị của mình. Đây là một phần của chuỗi chương trình nghệ thuật và văn hóa của chúng tôi, CANVAS. Tu David Phu, bếp trưởng: Cảm nhận khi thưởng thức một món ăn ngon lành mang tới cho bạn cả sự khoan khoái của cơ thể cũng như sự dâng trào xúc cảm của tinh thần. Và tôi nghĩ tôi bám vào điều đó gần như trong suốt tuổi trẻ của mình vì tôi nghĩ, tôi có thể nói rằng tôi đã có một tuổi trẻ cơ cực. Và tôi cứ quay lại bếp núc khi cảm thấy như vậy. Căn bếp với tôi là một chốn an yên. Bố mẹ tôi là những người tị nạn từ Việt Nam. Họ đến Mỹ vào năm 1975. Tôi sinh ra ở St. Paul, Minnesota và chuyển đến Oakland khi tôi được 2 tuổi. Trong cộng đồng chúng tôi sinh sống, tôi thấy họ là một cộng đồng không phải khi nào cũng đủ đồ ăn và gia đình mình cũng là một gia đình “bấp bênh” về đồ ăn như vậy. Khi bố mẹ mình là người di dân, thu nhập kiếm được cũng khó khăn. Một bữa ăn trên bàn ăn thời đó hiếm khi có được. Khi tôi nghĩ về bữa ăn gia đình mà mẹ tôi nấu ở nhà, tôi nghĩ đến những bộ xương gà mẹ tôi lấy từ cửa hàng bán thịt vì nó miễn phí. Phải dành lời khen cho những bà mẹ của chúng ta vì những nỗ lực cải tiến món ăn, sáng tạo những công thức để nuôi dưỡng gia đình, để nấu những món ngon, vì đó là tình yêu của mẹ. Có rất nhiều nền văn hóa khác, nơi mọi người, cũng giống như mẹ tôi, cũng luôn phát huy sáng kiến để cải tiến khoản bếp núc của mình, đúng không? Và chẳng có cái gì gọi là độc nhất hay dấu hiệu đảm bảo truyền thống cho bất kì công thức nào. Độc nhất là một loại cảm giác. Ban đầu, khi tôi nấu - tôi cố gắng nấu đồ Việt truyền thống. Và rồi tôi đụng phải một ngõ cụt, bởi vì sao bạn biết không? Cho dù tôi là bếp trưởng và tôi có tất cả sự huấn luyện về nghề, tôi không thể nào nấu ngon hơn mẹ tôi hoặc bất kì bà mẹ Việt Nam nào. Và tôi phải chấp nhận thực tế đó, bởi vì bạn biết tại sao không? Họ đã nấu theo cách đó cả đời họ. Điều đó hiện ra trong những khoảnh khắc khi tôi bắt đầu những món ăn của mẹ tôi, ngược lại với đồ ăn Việt Nam truyền thống. Và nó ở đó khi tôi nghĩ mọi người bắt đầu thật sự có kết nối với tôi. Hơn thế, vì tôi đang nấu những món mà mẹ tôi từng nấu, tôi phải giải thích cho người ta biết tôi đang nấu cái gì. Và qua những câu chuyện và sự giải thích đó, nào là cái này là cái tôi ăn hồi tôi còn bé và chúng tôi có một người hàng xóm người Hàn, hay bố tôi là một ông bán cá và suốt ngày mang về nhà tôm hùm, tất cả những điều đó là cảm hứng cho ý tưởng đó. Mọi người cảm thấy rất đồng cảm có kết nối với câu chuyện của tôi, bởi vì hiện tại đó không chỉ là câu chuyện về đồ ăn Việt Nam; không chỉ là câu chuyện về cộng đồng người Việt nhập cư. Những món ăn, những công thức này là câu chuyện về gia đình. Và tôi nghĩ rằng, như vậy tạo ra một không gian lớn hơn, để chào đón mọi người ngồi vào bàn ăn. Tôi không tìm kiếm sự gắn kết với những người vì họ nhìn giống tôi. Hy vọng rằng, bằng cách kể chuyện và tự sự qua các món ăn, nhiều người sẽ thấy và kết nối với tôi dựa trên trải nghiệm của một con người, không chỉ là một trải nghiệm của người Mỹ gốc Á. Tôi tên là Tu David Phu, và đây là câu chuyện Ngắn nhưng Thú vị về hồi ức hương vị.


Người dịch: Kim Pham

Biên tập Dennis Pham