Các nhà phê bình nhận thấy sự phân biệt giới tính trong tranh luận về nữ Phó Tổng thống của Biden

“Cô ấy quá tham vọng. Cô ấy không biết nhún nhường. Cô ấy nên mỉm cười nhiều hơn.”


Alexandra JaffeSara Burnett, ngày 4 tháng 8, 2020


Translated from AP News article Smile more? Some critic see sexism in debate over Biden VP

Bà Kamala Harris, cựu ứng cử viên tổng thống 2020 và là một sự lựa chọn tiềm năng để trở thành ứng cử viên Phó Tổng thống của Biden.


Cuộc tranh cãi về người tranh cử tổng thống Joe Biden đã nêu lên một loạt định kiến trái chiều về phụ nữ trong chính trị, khi vị ứng cử viên đảng Dân chủ này và các đồng minh của ông tìm những điểm nổi bật để tôn lên sự công bằng và tôn trọng quyền cá nhân.


Trái lại, quá trình chọn lọc và xét duyệt vị trí phó tổng thống đã khơi lại sự chia rẽ giữa những chính trị gia truyền thống cũ và những người mới quan tâm hơn về vấn đề phân biệt giới tính và chủng tộc. Một số người cho rằng điều này là lý do tại sao ông Biden cần một người phụ nữ đồng hành trong cuộc tranh cử.


Bà Donna Brazile, cựu chủ tịch Ủy ban Quốc gia Dân chủ (Democratic National Committee), đã tiết lộ: “Mặc dù chúng ta đã cải thiện nhiều trong 100 năm qua, ta vẫn chưa thể đối xử với các ứng cử viên nữ một cách bình đẳng.”


Ứng cử viên Biden đã tiết lộ rằng ông ấy sẽ chọn một ứng cử viên nữ cho vị trí phó tổng thống để tranh cử cùng với ông, và rất có thể ông ấy sẽ đưa ra quyết định trong tuần này, mặc dù thông báo chính thức sẽ được công bố sau.


Vài tuần gần đây, các quyết định của ông Biden được xem xét kỹ lưỡng hơn, đặc biệt khi các đồng minh của ông can thiệp và gây áp lực.


Hôm thứ hai, Ed Rendell, cựu chủ tịch Đảng Dân chủ,đồng minh của ông Biden, đã cho biết trong The Washington Post rằng gần đây đã có một số tin đồn trái chiều về cựu cố vấn an ninh quốc gia Susan Rice. Ông Rendell đã nhìn thấy bà Rice mỉm cười trên truyền hình, và nói rằng đó là “một hành động bà ấy không hay làm”, và là “một hành động khá quyến rũ”.

Bà Susan Rice


Ông Rendell (76 tuổi) cũng đã có ý kiến riêng về một ứng cử viên khác, khi tiết lộ với CNN vào tuần trước rằng nghị sĩ bang California Kamala Harris có thể đã làm nhiều người khó chịu.


Lối bình luận này thường được dùng để phê phán phụ nữ khi họ mạnh dạn phát biểu chính kiến và khen thưởng họ qua lòng yêu mến vô nghĩa. Đây là một ví dụ cho ta thấy những thành kiến đã ngăn cản các chính trị gia nữ trong nhiều thập kỷ.


Trong một cuộc phỏng vấn hôm thứ Hai, ông Rendell đã nói rằng những lời chỉ trích ông vì đã phân biệt giới tính với bà Rice là hết sức lố bịch. Ông Rendell nói rằng đó là một lời khen dành cho một ứng cử viên xứng đáng, và nó không khác gì khi mọi người nhận xét rằng ông Richard Nixon đã cười nhiều hơn khi ông tái xuất hiện.


“Đất nước này thật dở hơi,” ông Rendell nói, phần nào đó đổ lỗi cho các phương tiện truyền thông. “Chúng ta đang phát điên rồi.”


Politico gần đây đã cho biết rằng Chris Dodd, cựu Thượng nghĩ sĩ bang Connecticut và đồng chủ tịch Ủy ban Kiểm nghiệm của ông Biden, đã lo ngại rằng Harris đã không thực sự hối hận về việc bà ấy đã đả kích ông Biden trong một cuộc tranh luận khi đang ứng cử tổng thống. Một số người khác đã lên tiếng chỉ trích Harris vì quá tham vọng.


Stacey Abrams, cựu lãnh đạo của Hạ nghị viện Georgia (Georgia House of Representatives) và ứng cử viên thống đốc năm 2018, cũng từng bị chỉ trích vì đã phô trương thông tin cá nhân của mình cho việc ứng cử vào vị trí phó tổng thống. Bà Abrams đáp lại, nói rằng việc không được thẳng thắn sẽ là một tổn hại đối với phụ nữ da màu và phụ nữ có tham vọng.


Vào Chủ nhật trên MSNBC, bà Abrams cũng đã nói rằng: “Khi bạn là một người phụ nữ hay một người da màu, bạn sẽ luôn bị chỉ trích khi bạn làm một điều khác biệt so với đàn ông.”


Bà Rice là một người da màu. Cha mẹ của bà Harris đều là người nhập cư; bố của bà đến từ Jamaica, và mẹ bà đến từ Ấn Độ.


Những lời chỉ trích đến từ những người đàn ông da trắng, lớn tuổi và có quan hệ lâu dài với Biden đều đã được ghi nhận.


Glynda Carr, chủ tịch của hội Tiêu chuẩn Cao hơn cho Hoa Kỳ - một tổ chức nhằm tăng quyền lợi cho phụ nữ da màu trong chính trị, cho rằng những lời đó là một phản ứng từ các người lãnh đạo nam mà có thể đã “cảm thấy cách lãnh đạo của họ sẽ khó được duy trì” trong cuộc bầu cử hiện tại.


Bà Carr đã gián tiếp so sánh những nhà lãnh đạo này với “loài khủng long đang tuyệt chủng”, đồng thời kêu gọi cho chiến dịch của ông Biden sớm kết thúc.


“Tôi nghĩ rằng chúng ta càng lấn sâu, thì sẽ càng bị suy yếu vì mọi người đều muốn can thiệp.”, bà Carr nói.


Những lời bình luận về giới tính là một yếu điểm của đảng Dân chủ. Các thành viên đảng Dân chủ lo sợ rằng sự kiện năm 2016 sẽ bị lặp lại, khi ứng cử viên tổng thống Hillary Clinton đã bị đối xử bất công vì sự phân biệt giới tính.


Đảng Dân chủ cũng lưu ý rằng ông Biden có đủ tham vọng để tranh cử tổng thống lần thứ ba. Chẳng ai sẽ chỉ trích Phó tổng thống Đảng Cộng hòa Mike Pence vì ông ấy đã để mắt đến vị trí tổng thống. Cuộc tranh luận về các ứng cử viên nữ chủ yếu xét nét tính cách, mục tiêu, và phong thái, nhiều hơn so với khi nói về ứng cử viên nam.


Antijuan Seawright, một chiến lược gia của đảng Dân chủ phía Nam Carolina, cho rằng các phương tiện truyền thông đang có ý định tăng xung đột và tìm điểm yếu của các nhà lãnh đạo đang thành công.


“Tôi mong rằng quá trình này sẽ không trở thành một thứ mà khiến hai người phụ nữ Mỹ gốc Phi trụ cột của đảng và của đất nước này chống lại nhau.”, ông cho biết.


Tuy nhiên, Barbara Williams-Skinner phát biểu rằng kinh nghiệm lâu năm với nạn phân biệt giới tính và phân biệt chủng tộc sẽ giúp các ứng cử viên nữ da màu giúp quốc gia đối phó với đại dịch toàn cầu, nạn phân biệt chủng tộc và các khủng hoảng khác.” Bà là một trong số hơn 100 giáo sĩ da màu mà đã thuyết phục Biden chọn một người phụ nữ da màu làm người liên danh tranh cử với ông.


“Phụ nữ luôn gặp nhiều khó khăn hơn. Khi ta đã có quyền lực ở mức đó, thì ta phải sẵn sàng và trông chờ khi cuộc chiến giành quyền bình đẳng giới tính xảy ra.” Williams-Skinner cho biết thêm.


“Chúng ta đều muốn thấy một ngày mà phụ nữ được đối xử công bằng hơn. Hôm nay không phải ngày đó.”


Translation by Nhi Nguyen

Edited by Khanh Le